Bin, Oh Hae-young Again và tình yêu

Mấy ngày nay Bin – con cún nhà mình đi lạc mà không có manh mối gì. Mình đi tìm Bin quanh khu nhà mình đầy bãi đấy trống, vườn rau, bãi đỗ xe và công trường xây dựng, vừa đi vừa nghĩ không biết đêm qua nó lạc có bị đói, bị lạnh, bị mưa không. Rồi mình nhớ lại câu: hãy đối tốt với nhau khi còn có thể, bởi vì chẳng biết khi nào chúng ta sẽ hết cơ hội để làm điều đó. Rồi mình tự hỏi tình yêu của mình với Bin là gì, chắc chắn không phải như một con người, nhưng cao hơn đồ vật. Tình yêu của em mình với Bin là gì, có so sánh với tình yêu con người được không, để nó gào khóc gọi tên Bin giữa đường. Ai định nghĩa được bao nhiêu thứ tình cảm chồng chéo lẫn lộn ấy, ai so sánh được tình yêu thứ gì cao hơn, ai yêu ai hơn.

Đêm qua, mình xem nốt Oh Hae-young Again (Lại là em Oh Hae-young). Một câu chuyện của chằng chéo những mâu thuẫn và tình yêu như thế. Cũng có quá nhiều thứ tình yêu khó định nghĩa được trong phim. Một người chồng hủy hôn với vợ chưa cưới trước đám cưới một ngày vì ngày hôm sau anh phải đi tù. Để Hae-young ôm mối hận hay cho cô ấy biết sự thật mới là biểu hiện của tình yêu? Một tình yêu nảy sinh từ lòng thương cảm có phải tình yêu bền vững? Một người mẹ lo cho con nhưng luôn muốn tống cổ cô con gái ế ra khỏi nhà có phải là yêu? Do-kyung vì nhìn thấy trước tương lai mình sẽ chết vì hối tiếc cho tình yêu với cô gái, nên lẩn tránh tình yêu của cô gái ấy. Nếu anh cho phép mình được yêu và yêu Hae-young thì khi anh chết đi, cô sẽ hạnh phúc hơn hay đau đớn hơn?

Bộ phim đưa ra câu hỏi về cách chúng ta đối xử với tình yêu. Cách các nhân vật trong phim nghi hoặc, oán trách, giải mã và cho tình yêu cơ hội cũng thật như chính cuộc sống của chúng ta. Các nhân vật trong phim không phải lúc nào cũng đúng và sáng suốt. Chúng ta cũng vậy, như cảm xúc thì không có template và khuôn mẫu.

OHYA10-00036

Rồi câu hỏi quan trọng nhất lại hiện lên trong Do-kyung. Nếu ngày mai anh chết, anh sẽ hối tiếc nhất điều gì? Nếu có cơ hội làm lại, anh có chọn lẩn tránh tình yêu và chết trong hối tiếc nữa không? Do-kyung đã chọn cách đối diện và lắng nghe trái tim mình. Bởi vì Do-kyung, cũng như tất cả chúng ta, đều sợ rằng mai thôi nếu chúng ta chẳng có cơ hội được đối xử tốt với nhau nữa, thì ta sẽ mãi mãi phải sống trong hối tiếc.

Với Oh Hae-young Again, và với chính mình, thành thật và đối diện sẽ luôn là câu trả lời cho mọi câu hỏi tình yêu. Nói những câu cay đắng hay quay mặt đi không bao giờ giúp ta hiểu thêm về ai đó. Nếu những người yêu nhau luôn nhìn vào mắt nhau, những câu hỏi sẽ trở nên dễ trả lời hơn rất nhiều.

Advertisements

Liverpool trong 24 giờ

IMG_1151

Trích “Nhật kí mùa hè nước Anh”

Chúng tôi có đúng 24 giờ ở Liverpool. Đó là một ngày hè đỏng đảnh của nước Anh với đủ cả nắng mưa và gió lạnh. Chúng tôi đi tàu từ Edinburgh xuôi xuống Tây Bắc nước Anh, lướt qua những sườn đồi xanh mướt với bầy cừu trắng nhởn nhơ gặm cỏ. Ánh hoàng hôn muộn rực rỡ của ngày hè chầm chậm trôi qua cửa sổ tàu.

Đến Liverpool Lime Station lúc 8h tối nhưng trời vẫn sáng nên chúng tôi quyết định đi bộ về khách sạn ở Castle Street, nhìn ra Liverpool Town Hall. Tôi lập tức nhận thấy sự khác biệt của đường phố Liverpool với những tòa nhà gạch đỏ đặc trưng, sau này tôi được giải thích là do cát ở đây có màu đậm hơn các vùng khác nên tạo nên màu gạch như vậy.

IMG_1072

Trời vừa tối khi tới khách sạn,  gió khá lạnh và không khí có phần ẩm ướt. Chúng tôi thay quần áo và  tìm đường đến con phố nổi tiếng Mathews Street.  Tôi nhắn tin cho Steph, big boss của tôi ở văn phòng và tình cờ đang “về quê” đúng dịp này và rủ Steph đi uống bia.  Nhưng hóa ra nhà Steph ở khá xa chứ không ở trung tâm thành phố nên chúng tôi hẹn nhau ngày hôm sau.

Mathew Street là con phố có mật độ bar và pub dày đặc nhất trong các con phố của Anh tôi từng qua. Đây là con phố nổi tiếng vì là nơi sản sinh ra huyền thoại Beatles. Ngay đầu đường là tấm banner “Mathew Street – Birthplace of The Beatles”.

IMG_0982

Đêm cuối tuần, cả con phố là một bữa tiệc âm nhạc bất tận đầy hứng khởi và men say. Khác với các quán bar đóng kín mít rất nhiều ở Soho, ở đây hầu như các quán đều mở rộng cửa, nhạc từ bên trong vọng ra phố rất sôi động. Đôi khi, có cả vài quán được nối liền với nhau, bạn chỉ bước chân ra khỏi cửa quán này là đã sang một quán khác. Điều này làm Mathew Street cởi mở và thân thiện hơn nhiều. Cuối tuần thì dân tình sẽ tụ tập ở đây bất kể ngày đêm. Một không khí rất dễ gợi cho người ta đến những ngày tháng thanh xuân sôi động và tràn đầy cảm hứng.

IMG_0973

Có lẽ phải tổ chức một cuộc thi đố vui là đi từ đầu phố đến cuối phố và đếm xem có bao nhiêu quán hát nhạc hay có liên quan đến The Beatles. Khắp nơi, trên các biển hiệu, các bức tường, lối vào quán và ngập tràn trong không gian là âm nhạc và dấu ấn của Beatles. Chúng tôi tìm đến Cavern Pub, quán bar nổi tiếng nhất thế giới vì đây là nơi Beatles từng chơi nhạc vào đầu những năm 60. Quán cũ đã bị phá huỷ nên Cavern hiện nay là tái hiện gần như nguyên vẹn của quán cũ trên chính địa điểm của toà nhà đó. Đặc biệt là phần sân khấu với những mảng màu rực rỡ và chữ viết tay rất đặc trưng. Quán dành cho những du khách vẫn còn vương vấn muốn tìm kiếm những dấu vết một thời kì sôi động và đầy lạc quan của British Invasion. Tối đó và có lẽ tất cả các tối khác, band chơi toàn Beatles.

IMG_0992

Ra khỏi quán, trời đã đổ mưa từ lúc nào, đã quá nửa đêm mà phố vẫn ngày càng đông. Lạnh và bụng chỉ toàn bia, chúng tôi cởi áo khoác che mưa và chạy ào vào một quán ăn bên đường. Quán takeaway chuyên các món chiên và kebab, không khí trong quán thật ấm áp. Hai đứa đứng bên cửa sổ, bên ngoài là phố Liverpool ướt sũng mưa, xuýt xoa ăn fish & chips nóng hổi. Chưa bao giờ fish and chips lại ngon và thỏa mãn đến thế. Có khi nào những người sáng tạo ra món ăn này cũng đi uống về trong một ngày lạnh và mưa không?

Sáng hôm sau, trời vẫn lạnh nhưng đã tạnh mưa. Mây xám che kín bầu trời. Chúng tôi đi bộ ra Albert Dock và bảo tàng The Beatles Story. Bảo tàng là bộ sưu tập đồ sộ và một câu chuyện xuyên suốt về sự ra đời và các thành tựu của huyền thoại âm nhạc thông qua nhiều hình thức sinh động như tái hiện bối cảnh, hình ảnh, âm thanh, video.

IMG_1058

Dấu ấn của The Beatles ở khắp nơi. Ngay trung tâm của khu “Three Graces” nơi tọa lạc ba tòa nhà trung tâm biểu tượng của Liverpool, bên cạnh Mersey Ferries là bức tượng 4 thành viên của Beatles đang bước đi hướng ra phía biển.

IMG_1011

Chúng tôi gặp Steph giữa đám đông ở Albert Dock, Steph nhanh chóng trở thành tourguide của chúng tôi. Steph là dân Liverpudlian chính hiệu – hay còn được gọi là Scouser, nguồn gốc từ một món súp scouse của địa phương. Còn gì hơn nghe kể về Liverpool từ một Scouser chính hiệu.

IMG_1039

Liverpool là thành phố cảng lớn nhất và giàu có nhất của châu Âu thế kỉ 18, 19. Thời kì đó, ước chừng 40% khối lượng hàng hoá của thế giới đi qua cảng biển của Liverpool. Cả thành phố, hay rõ nhất là Albert Dock hiện giờ vẫn còn nguyên dấu ấn của thời kì hưng thịnh đó với những nhà kho chứa hàng hoá rộng lớn (với tiêu chuẩn thời bấy giờ) và những ròng rọc để chuyển hàng qua cửa sổ tầng trên của nhà kho. Steph dẫn chúng tôi đi xuyên qua một nhà hàng, nơi trần nhà có dạng mái vòm cong đặc trưng của những nhà kho chứa hàng.

20170624-IMG_1143

Qua lời Steph, câu chuyện của Liverpool là câu chuyện về sự hồi sinh của một thành phố suy tàn. Đến giữa thế kỉ 20, trải qua cuộc Đại khủng hoảng những năm 30 và sự suy tàn của Đế chế Anh, Liverpool mất đi nguồn sống của mình, từ thành phố cảng giàu có nhất thế giới trở thành nghèo nhất châu Âu. Nhưng những năm 90 lại chứng kiến sự nỗ lực của những chính sách mới để thổi lại sự sống cho thành phố cảng này. Các nhà kho cũ với màu gạch đỏ đậm đặc trưng lại nhộn nhịp người qua lại.

IMG_1028

Albert Dock, biểu tượng giao thương một thời của Liverpool nay đã trở thành một tổ hợp giải trí, nhà hàng, bảo tàng, khách sạn đậm chất Liverpool.

20170624-IMG_1045

20170624-IMG_1050.jpg

IMG_1129

Hôm đó đúng vào ngày kỉ niệm Armed Forces Day nên có rất nhiều hoạt động giải trí vui chơi sôi động do quân đội tổ chức để gây quỹ. Máy bay trực trăng cũng được huy động để dân chúng xếp hàng lên chụp ảnh sống ảo. Giữa buổi, đội phi công hoàng gia Red Arrows bay biểu diễn trên bầu trời phục vụ dân chúng và nhả khói 3 màu xanh-đỏ-trắng tượng trưng cho cờ Anh.

IMG_3960.JPG

Trong cuộc dạo chơi, chúng tôi gặp nhiều bạn bè của Steph cũng đang ra ngoài hóng gió và chơi thể thao quanh đó. Buổi trưa chúng tôi ăn trưa cùng bố và gia đình anh trai của Steph ở khu Liverpool One, khu phức hợp mua sắm – giải trí sầm uất đã làm thay đổi bộ mặt của Liverpool City Centre kể từ khi ra đời.

Trong bữa ăn, chúng tôi được “thưởng thức” đặc sản tiếng scouse. Scouse là tên món súp nhưng cũng để chỉ tiếng địa phương của Liverpool, rất đặc trưng, như kiểu tiếng Nghệ An ở mình. Kết luận sau bữa trưa là đôi khi ngồi giữa một đám scouser mình cảm thấy hình như họ không phải đang nói tiếng Anh, nhất là người già.

Nhắc đến Liverpool thì không thể không nhắc đến bóng đá. Với 2 đội bóng Liverpool và Everton chơi ở Ngoại hạng Anh, bóng đá là một phần không thể thiếu của thành phố này. Mọi người sẽ hỏi nhau là “Are you red or blue?” để phân biệt fan của 2 đội, và điều đó thể hiện ngay qua màu áo phông đỏ và xanh bạn gặp trên đường.

Nhưng ở đây cũng có dấu ấn của những kỉ niệm buồn trong bóng đá. Trong walking tour vào buổi chiều, chúng tôi được ghé qua Đài tưởng niệm nạn nhân của thảm kịch Hillsborough ngay trong tâm thành phố. Sân Hillsborough là nơi 96 cổ động viên Liverpool đã thiệt mạng trong vụ chen lấn ngày 15/4/1989. Nạn nhân trẻ nhất mới chỉ 10 tuổi. Vụ việc bị quy là do thái độ hung hăng của fan hâm mộ Liverpool FC. Mãi đến năm 2012, cảnh sát Anh và Thủ tướng đương nhiệm David Cameron mới chính thức xin lỗi Liverpool FC và các cổ động viên vì việc quy tội họ dẫn tới thảm hoạ.

Buổi chiều, trời quang và hửng nắng. Những đám mây đen biến mất nhường chỗ cho bầu trời xanh thăm thẳm. Có lẽ rất lâu rồi tôi mới nhìn thấy bầu trời xanh đến như vậy.

20170624-IMG_1155

IMG_1098

 

20170624-IMG_1123

Đâu đó quanh phố, từng đoàn cô dâu và phù dâu đeo băng hồng rộn ràng đến những bữa tiệc độc thân cuối cùng (hen party) trước khi tiễn cô dâu lên đường theo chồng. Trời xanh, biểu tượng cho hy vọng, phủ lên thành phố cảng lâu đời một không khí lạc quan và vui tươi. Liverpool, qua thăng trầm, tạm biệt chúng tôi theo một cách rất “mặc kệ đời” (Let it be) như thế.

20170624-IMG_1112.jpg

20170624-IMG_1140.jpg

 

 

Sống ở làng

000015

Hay là bí kíp ở ẩn thời @

Chuyến đi bắt đầu cho một hành trình tìm kiếm hạnh phúc một cách giản dị hơn. Chúng tôi đã thử sống một vài tuần giữa những gì mình yêu quý và chỉ những gì yêu quý. Và nhận ra số lượng những thứ chúng ta cần để hạnh phúc ít hơn tưởng tượng rất nhiều.

000031

Chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều về nơi mình muốn đến. Nhất định đó phải là vùng thôn quê, tốt nhất là gần biển, bởi vì chúng tôi đều thích gió biển, ghét bê tông và tắc đường. Nhưng phải đủ gần một thành phố hay thị trấn vì tôi còn rất thích capuccino. Cuối cùng chúng tôi đến Trà Quế. Theo nghĩa đen, làng là một hòn đảo được bao bọc xung quang bởi sông và con đường quốc lộ chạy ngang chia làng làm hai nửa và nối làng với đất liền. Đạp xe theo bất kì hướng nào trong làng chúng tôi cũng sẽ gặp các luống rau xanh ngắt và một bờ sông êm đềm thơ mộng.

Làng nổi tiếng với nghề trồng rau thơm, người dân ở đây tự hào vì thổ nhưỡng nên rau luôn thơm hơn ở các vùng khác. Chiều đến, Hân Hân được đi dạo quanh làng, hái hoa dại, ngắm hoa hành và chơi với trẻ con trong xóm. Có hôm chơi vui đến mức không cả muốn về.

lang24

Ngày đầu tiên đến, chúng tôi đạp xe sang nhà bạn mượn màn và nồi cơm điện. Lại được mời lại chơi và ăn bữa cơm, cảm thấy đúng như mình đang bắt đầu một cuộc sống mới ở đây.

Chúng tôi thuê một căn hộ studio của anh bạn người Pháp Cosmo trong làng. Phòng xinh xinh nhưng cái gì cũng có, đủ rộng cho bếp, sofa và cả 1 cái bàn ăn nhỏ cho 3 người. Sau đó, phương tiện chính đi lại là xe đạp. Anh Hưng trong phố cho thuê cho đạp còn kiếm cho Hân một cái ghế ngồi xe đạp giống hệt ghế ở nhà.

Tối đến, lối từ đường chính vào nhà tối đen như mực, chúng tôi phải đạp xe chầm chậm trong ánh sáng yếu ớt của chiếc xe đạp. Trong làng hầu như không có dịch vụ gì ngoài vài nhà homestay và đôi ba cửa hàng tạp hóa cực nhỏ bán vài đồ thiết yếu nên cần mua gì khác là phải vào chợ An Bàng hoặc Hội An. Có ngày đã mua hải sản rồi mà quên không mua sả để hấp, cả nhà tấp ngay vào một nhà có luống xả và xin mua. Cuối cùng được bác gái vác cuốc ra nhổ cho cả đám sả nguyên gốc. Cuộc sống như quay về thời tự cung tự cấp.

1

Ngôi nhà chúng tôi ở nằm nép bên dòng sông Đế Võng và đầm Trà Quế, từ sân chính nhìn thẳng ra bờ sông nơi có hàng dừa thong thả soi bóng xuống mặt nước. Chiều chiều, Hân Hân có thể ra bờ sông thả lá, ngắm thuyền bè và hát vu vơ.

3

Để mua đồ nấu ăn, cả nhà phải đạp vào chợ trong làng An Bàng, chợ chỉ mở đến 9 giờ sáng thì tan. Các bác ở chợ rất dễ thương, nói tiếng Quảng Nôm líu lo, và mỗi lần Hân Hân đi chợ với mẹ đều được hỏi thăm và nựng.

000036

Thích nhất là hàng rau có bán đồ nấu canh chua mỗi thứ một chút: dứa, măng, dưa chua, đậu bắp, rau thơm mà chỉ có 5 nghìn cho tất cả. Thực là kinh tế, không như chợ Hà Nội phải mua nguyên cả quả dứa và mớ rau thơm. Hải sản thì mua ngay ngã tư An Bàng, ngày nào thức nấy, tươi rói và rẻ chỉ bằng 1/2 đến 1/3 giá trong quán cho dân du lịch.

Lối từ làng vào Hội An đi qua một triền đê và cánh đồng bát ngát. Hai bên bờ, những ruộng lục bình nở hoa tím ngát và hoàng hôn thì cứ rực rỡ như trút mật.

2

Vài ngày, cả nhà lại đạp xe vào Hội An “giải ngố”, uống cà phê và đi dạo. Hội An lúc nào cũng vẫn dịu dàng và mê hoặc như thế, cho dù không phải lần đầu tiên.

16-2

11

14Hội An những buổi sớm phố vắng vẻ, không đông đúc và chen chúc như ban ngày và tối. Các quán ăn và cà phê lục đục mở cửa, những chiếc xe trĩu nặng rau củ quả được chuyển vào trước khi phố trở thành phố đi bộ. Chúng tôi đạp xe dọc phố trong nắng và gió mát buổi sớm. Hân Hân thì cứ chạy chơi thoải mái giữa đường.

13

12

Từ nhà đạp xe chỉ cỡ 5 phút là cả nhà đã ra đến bờ biển. Bãi biển là nơi tuyệt vời để giết thời gian. Buổi sáng, chúng tôi thường đạp xe ra An Bàng. Ở đó, con gái mặc bikini, đội mũ ngược và bôi kem chống nắng để chơi hàng giờ trên bãi cát mà vẫn chưa muốn về. Bố có thể chạy bộ dọc bờ biển hoặc đọc sách, còn mẹ thì nằm ườn lười nhác. Trên bãi An Bàng, con vác đồ chơi xúc cát đi kết bạn với tất cả các bạn bất kể Tây ta, bất chấp việc mỗi bạn bập bẹ một thứ tiếng không ai hiểu ai.

7

10

6

Có ngày, cả nhà nổi hứng đi xa khám phá một bãi biển mới. Bãi Hà My vắng hoe, biển xanh và cát mịn, chỉ lác đác vài hàng quán và du khách. Cả nhà tắm biển và ăn xong bèn nằm võng dưới bóng dừa đung đưa. Có khi nhìn trời xanh và ngủ thiếp đi khi gió mơn man làn da vẫn còn mùi biển mằn mặn.

8

9

Đã yêu những ngày nắng, lại phải học cách yêu cả những ngày mưa. Những ngày bão, trời trở lạnh, hàng quán phần lớn đóng cửa. Cả nhà lại mặc áo gió dắt xe đạp đi dạo bên bờ biển, nghe biểm gầm và sóng đánh ồn ào từng cơn không ngớt. Những con thuyền thúng nằm lặng im trên bãi, mái chèo gác lên và những ngọn đèn tắt chờ đợi ngày nắng.

5

Hành trang ra đi chỉ có 2 chiếc vali nhỏ, và trở về cũng chỉ có thế. Kết thúc 3 tuần, chúng tôi trở về có thêm làn da đen giòn, đôi chân khỏe hơn vì đạp xe và chục cuộn phim chưa tráng. Nồi cơm điện và màn lại ở lại, đồ chơi lại trả lại cho các bạn trong xóm, Hân gói theo một lọ vỏ sò hến nhặt từ biển và đến giờ vẫn mô tả cảnh nhảy xuống biển bơi bơi.

Làng ơi, biển ơi, phố ơi, hẹn gặp lại nhé một ngày nào đó. Hạnh phúc bắt đầu từ những điều giản đơn như thế. Ai đó nói hạnh phúc là một hành trình. Và chúng tôi tin mình đã bắt đầu hành trình đó rồi.

bien12.jpg

Hội An, tháng 4/2018

 

Những ngả đường xa

DSC_4321

Một buổi chiều đầu hè oi ả, tôi ngồi trong lớp kính của văn phòng nhìn ra hàng cây xà cừ ngoài phố, thấy mình chìm vào những suy tư không tên. Chúng tôi vừa dành một phút mặc niệm cho các nạn nhân của vụ khủng bố tại Manchester, Anh. Không còn tiếng bàn phím lách cách, tất cả các màn hình được tắt, tất cả mọi người cùng chìm vào im lặng. Ngay lúc này, tại nước Anh và khắp nơi trên thế giới, trong các cơ quan đại diện của Chính phủ Anh, các nhân viên đều đang im lặng mặc niệm. Sự thật ấy khiến tôi thấy choáng ngợp, cảm giác là một phần của một thực thể lớn lao hơn bản thân mình rất nhiều lần. Tôi có một thói xấu là hay bị choáng ngợp bởi những điều nhỏ nhoi như thế này. Có lẽ đó là lý do tôi thường yêu công việc của tôi, và không kén chọn công việc như nhiều người.

Khi còn làm việc ở Plan International, tôi luôn nghĩ mình yêu công việc vì tính chất xê dịch và nhiều màu sắc của các dự án với trẻ em và đồng bào dân tộc thiểu số. Tôi có cơ hội đi nhiều, nhìn nhiều, học nhiều. Tôi có nhiều bạn cùng trang lứa cũng gắn bó với công việc phát triển. Chúng tôi đều tìm thấy bản thân mình trong những công việc gắn liền với cộng đồng và có phần vừa bụi bặm, dân dã vừa thoải mái hơn là một công việc văn phòng máy lạnh tiêu biểu hoặc vật lộn với tiền bạc trong các công ty kinh doanh. Tôi đã từng nghĩ chúng tôi đi chung một con đường.

Và tôi không nghĩ hôn nhân hay tình yêu lại khiến chúng tôi xa nhau đến thế.

Tình yêu là thứ giữ tôi ở lại Hà Nội, hôn nhân là lý do khiến tôi chuyển sang một công việc văn phòng tiêu biểu. Tình yêu cũng là lý do để kéo những người bạn của tôi đi khắp nẻo đường thế giới. Cho dù đó là tình yêu với một con người, hay một thứ vô hình hơn như học thức, hay tự do thì tôi đã vô tình chọn một con đường khác.

Chiều nay, tôi đọc blog của bạn tôi kể về kì thực tập tại Đại hội đồng Liên minh châu Âu, về chính trị, về giải quyết các vấn đề xã hội, về tự do, công bằng, bác ái. Tôi bỗng thấy hoá ra cuộc sống của chúng tôi đã đi xa nhau đến thế.

Một ngày của tôi luôn bắt đầu bằng việc con gái chồm lên giật áo và ê a gọi mẹ dậy lúc 6h sáng. Sau đó là guồng quay ăn uống, con cái, công việc. Tất cả lắng lại khi con gái lên giường ngủ lúc 9h tối. Phần tâm trí còn lại dành một chút cho bản thân, để mơ mộng về những mảnh đất xa xôi, để dự tính về tương lai của chính mình hơn là tương lai của thế giới.

Tôi tin rằng những người tôi trò chuyện hằng ngày sẽ nhào nặn nên chính tôi. Trong câu chuyện với chồng, chúng tôi thường nói về cách chúng tôi sẽ sống và nuôi dạy con. Cái bẫy an toàn và ổn định là một cái bẫy rất ngọt ngào. May mắn thay chúng tôi không quá thích ngọt, và chúng tôi đều là những kẻ mơ mộng hạng nhất.

Trong khi những ngả đường của chúng tôi dần xa nhau hơn, tôi lại thấy mình tiếp tục hưởng thụ những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đời thường và tiếp tục là kẻ mơ mộng lang thang vào tương lai. Tôi tin mỗi người có một timeline khác nhau, và tập trung theo đuổi những điều mình muốn thay vì đuổi theo người khác sẽ mang lại những điều ngọt ngào thực sự.

In the spirit of Tet


This is me writing from my bed. I often don’t write quick note but the new year spirit somehow inspires me to draft something very spontaneous.

2016 was a year of changes for me. I have completely moved from an anxious mom to a calmer and more resilienced one. Of course, there are days when being a mom is such nuisance that I almost wish I had taken other decisions. I have never believed that I was born to become a mom, but I have learnt to earn happiness by giving it to some others rather than myself. Before this, my happiness was measured by my travelling, my job, my relationship. But to see the smiles on my beloved ones following the birth of my daughter is a quite different concept of happiness. 

I see this change not only in myself but in my life partner as well. We may be not the perfect parents but we learn day by day. And romance has taken a new form in nights of nursing the baby together, days of accepting all the troubles to travel together all three. Most importantly, we still spare some time and effort to treat each other the way we used to be, and keep the promise to take an adventure together. In the end, we are both dreamers, aren’t we?

Now when I have moved to another better job after 5 years in the last one, my love for the secure feeling of a permanent full-time job somehow weakens. I miss being insecure. The feeling of unknown future and exploring all you could do with your life is as exciting as having a certain amount of money transferred to your account every end of the month. I know the day when I encounter that insecurity will come, and I am ready to embrace all its glories. 

After all, changes aren’t that bad. And despite all of them, the core of me is still here coherently. 

Made to believe 

ntc_7690

This note, even to mark her first birthday, is not only dedicated to my daughter, but to all girls and women I know.

When I was 5, I was made to believe that boys shouldn’t cry in public but girls can. I cried very often.

When I was 12, I was made to believe that a girl should always hide their feelings and shouldn’t confess to a boy first. I then everyday watched in jealousy when my crush gave a ride to another classmate girl.

When I was 15, I was made to believe that having small breast is such a disadvantage to a girl. I never felt so confident about my body from then on.

When I was 18, I was made to believe that virginity is the most valuable thing to a girl. That loosing it is loosing everything, including love and respect.

When I was 25, I was made to believe that in any circumstance, especially in marriage, women are the ones to be judged, not men. We should be constantly judged by our look, behaviour, education, job, etc. I then spent nights crying to my pillow, struck by the idea that I was never good enough.

When I was 28, I was once more made to believe that being a women, more or less capable, means I should accept a lower benefit than men. That I should feel privileged when given priority over men just because I am a woman.

Of all the things I was made to believe, I often find myself struggle between being someone people expect me to be, feel what people expect me to feel and being as real as who I really am.

And my girls, I know you, my strong, independent, powerful girls. I know some of you have been able to break through the circle. But I also know many of you are just naive as I am. We believe in the things we are told consistently and continuously but unconsciously. I believe the preconceptions the society implies on us have deprived us of many opportunities. We try to escape by pack with us knowledge and experience. Still many times we are defeated by all those preconceived ideas about ourselves.

Of all those things above, I am now at the opening of a new clean book: my daughter. And I swear to myself that I will respect all her differences and uniqueness in the best way I can. I don’t want her to be limited by any of the prejudices the society could ever put upon a girl. I know it is difficult and I don’t entirely know all I should do. But let us take on this new adventure and challenge the norm. For now, happy birthday to you and happy 365 days of motherhood to me. 

Làm phụ nữ ở Ấn Độ

dsc_1610

-Trích “Những bầu trời châu Á của tôi”-

Trước khi đến Ấn Độ, ấn tượng mà truyền thông mang lại cho tôi là người phụ nữ ở đây phải chịu rất nhiều bất công và thiệt thòi. Nhưng chỉ khi thực sự đặt chân đến Delhi, tôi mới cảm nhận được điều ấy rõ ràng ngay trên đường phố. Các rickshaw walla (người lái rickshaw) thì rõ là rặt đàn ông rồi. Ngoài ra, ở khắp các ngõ ngách của Delhi, trong những khu chợ ồn ào náo nhiệt sực mùi cari, hay cả cái chợ C Block Market lèo tèo ngay đầu đường Kailash Hill của tôi, cũng rặt chỉ thấy đàn ông đứng bán hàng. Đàn ông bán rau, bán thịt nướng, bán thuốc, bán văn phòng phẩm, bán soda chanh, vẽ henna, cắt tóc, đẩy xe thồ,… Đến cả ấn tượng về tiếng rao hàng mỗi buổi sáng vang lên trong khu phố của tôi cũng luôn là giọng đàn ông.

Và tôi còn choáng hơn nữa khi lần đầu đi tàu điện ngầm vào giờ cao điểm. Đàn ông xách cặp táp đứng chật ngít xếp hàng dài trước những toa tàu thường, nhiều đến mức làm tôi choáng váng. Họ phải chen chúc trong những toa tàu lèn kín người. Trong một đoàn tàu hơn 10 toa, chỉ có riêng một toa dành cho phụ nữ ở đầu, và hầu như lúc nào cũng thoáng hơn những toa thường. Điều đó cho thấy số lượng áp đảo của đàn ông ra ngoài xã hội so với phụ nữ. Tôi cảm nhận như ra ngoài kiếm tiền là việc mặc định của đàn ông, còn phụ nữ thì việc của họ là ở nhà chăm sóc nhà cửa và con cái.

Sau này có nhiều dịp nói chuyện với các đồng nghiệp, tôi mới cảm nhận rõ không chỉ ở tầng lớp lao động, mà trong cả tầng lớp trí thức văn phòng, tư tưởng này cũng rất nặng nề. Anh bạn đồng nghiệp cùng team với tôi, Sudhi, có lần dẫn tôi về nhà ăn trưa khi chúng tôi có công việc gần nhà anh. Tôi gặp người vợ mới cưới của anh, rất trẻ, duyên dáng và nói tiếng Anh thành thạo. Tôi hỏi cô làm gì. Cô chỉ cười và kể rằng cô đã tốt nghiệp đại học trước khi lấy chồng. Vốn dĩ cô tự tin mình có thể tìm được một công việc không đến nỗi nào, nhưng mẹ chồng không muốn con dâu đi làm, mà chỉ muốn cô ở nhà làm việc nhà và nuôi con. Mà có vẻ chồng cô cũng mặc nhiên điều đó, nên cô đành ở nhà. Tôi vô cùng sửng sốt trước những gì được nghe. Vì ở Việt Nam, ở những gia đình bình thường, phụ nữ và đàn ông đều phải ra ngài làm việc như nhau. Mặc dù điều đó khiến gánh nặng trên vai người phụ nữ nặng nề hơn, nhưng ít nhất họ có quyền giao lưu, có môi trường làm việc, rèn luyện và phát huy khả năng. Thực tình tôi cũng tin cô có thể đi làm tốt vì nhìn cô rất tự tin và nhanh nhẹn, trình độ tiếng Anh cũng rất ổn. Trong giọng kể của cô có quá nhiều nuối tiếc, có lẽ cô, cũng như nhiều phụ nữ có học thức khác trong xã hội Ấn Độ, vẫn chưa đủ mạnh mẽ để chống lại cả một hệ tư tưởng đã ăn sâu lâu đời như thế.

Tối tối, trước những cửa quán bar, quán ăn cũng chỉ thấy chủ yếu là nam thanh niên. Các quán bar phải dùng đủ chiêu trò để thu hút khách nữ, từ đồ uống miễn phí, miễn phí vào cửa, miễn phí cho nam nếu đi cùng 1 nữ. Họ cũng biết đó là cách để thu hút khách nam vì chả có ông nào thích vào một cái bar chỉ toàn đàn ông với nhau.

Và dĩ nhiên, việc phụ nữ bị quấy rối ở nơi công cộng cũng nhan nhản. Bản thân tôi khi ở đây cũng đã không ít lần trải nghiệm.

Một lần, trên chuyến tàu đêm từ Jodhpur đến Varanasi với Nhung, chúng tôi nằm trên hai giường tầng trên không quá gần nhau trong khoang Sleeper. Tang tảng sáng, tôi cảm giác như có ai đó đụng vào vùng kín của mình. Mở trừng mắt ra, tôi thấy một người đàn ông Ấn Độ đang đứng ngay giữa buồng và nhìn tôi chằm chằm. Mọi người đều đang ngủ. Tôi cố gọi nhưng giường xa và Nhung ngủ rất say, lúc ất mới thấy thù cái tính dễ ngủ của nó.Tôi và ông ta cứ nhìn nhau trừng trừng một lúc như thế. Tôi đang chờ ông ta có động thái tiếp theo để hô hoán thật to thì có tiếng lao xao của nhân viên an ninh đi kiểm tra người trốn vé ở các toa. Ông ta nhanh chóng bỏ đi. Tôi thấy buồn cười khi đi một mình thì chả có ai dòm ngó còn đi hai mình thì lại bị sàm sỡ.

Lần nguy hiểm nhất có lẽ là khi lần tôi đang lẩn thẩn ở ga tàu New Delhi hỏi tàu đi đâu đó mà tôi cũng không nhớ nữa. Tình cờ có một ông chú tóc đã bạc trắng, tầm 60 tuổi, nhìn có vẻ có học thức, nghe được và hỏi chuyện tôi. Tôi bắt đầu kể cho ông ta sự tình và ông ta khuyên tôi nên sang ga Old Delhi mới bắt mua được vé tàu đó. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi hoàn toàn tin ông ta. Có lẽ vì trc đó tôi đã được khá nhiều người tốt bụng giúp đỡ. Tôi còn nhớ khi đi qua các anh lính mặc đồ rằn ri đứng canh ở cửa ga tàu, ông ta rất hồ hởi nói chuyện bằng tiếng Ấn. Sau đó giải thích với tôi là con trai ông ta cũng ở trong quân đội và quen mấy anh này. Sau này nghĩ lại tôi mới thấy có lẽ ông ta chẳng quen ai cả mà chỉ làm ra vẻ thế thôi vì biết tôi không hiểu gì.

Ông ấy bảo sẽ gọi rickshaw để ông ta đưa tôi sang ga Old Delhi cho tiện, và trời ơi, tôi đã ngồi lên chiếc xe đó không mảy may nghi ngờ gì. Trên xe, ông ta bắt đầu kể là nhà ông ta rất rộng và nhiều tiện nghi. Và ngay khi tôi cảm thấy ông ta khoe mẽ một cách quá đáng, ông ta bắt đầu đặt tay lên đùi tôi. Tôi né tay ông ta và sợ đến cứng người. Lúc ấy tôi mới như tỉnh giấc, tôi đang ngồi trên một chiếc rickshaw với 1 người đàn ông Ấn Độ xa lạ, đang cố sàm sỡ mình. Người còn lại là người lái rickshaw thì cũng là một người đàn ông Ấn xa lạ khác mà thôi. Xe vẫn chạy, ông ta vẫn cứ nói, tôi hét lên “Dừng lại, dừng lại” với anh tài xế. Nhưng ông ta lại nói bằng tiếng Ấn với anh kia gì đó mà tôi không hiểu, chắc là cứ đi tiếp đi. Lúc đó xe đến Connaught Place, chắc tôi la hét ghê quá, nên anh tài xế đi chậm xe lại. Tôi ngay lập tức phi xuống đường, lúc đó đường cũng không đông, tôi liền chạy biến vào cầu thang đi xuống bến metro, thậm chí không dám quay đầu nhìn lại xem ông ta có đuổi theo mình không. Chỉ khi đến bốt canh gác của cảnh sát dưới bến metro, tôi mới hoàn hồn và nhìn lại. Tôi đã thoát!

Chẳng cần đến lúc làm cho Plan International và tham gia vào các chiến dịch truyền thông cho quyền của phụ nữ và trẻ em gái, tôi đã nghe và chứng kiến nhiều câu chuyện về sự bất công với phụ nữ ở Ấn Độ như thế. Khi người phụ nữ không có chỗ đứng trong xã hội, họ trở thành đối tượng dễ bị tổn thương, họ sống trong cái vòng luẩn quẩn của tảo hôn-thất nghiệp-sống dựa vào chồng. Làm một người phụ nữ ở Ấn Độ quả thực không dễ dàng. Sẽ còn cần rất nhiều nỗ lực nữa để đòi lại chỗ đứng cho phụ nữ của đất nước sông Hằng này.